======Quảng Cáo======

nó và tạt nước lên mặt trong ngày 2 đứa đi picnic ở Ba Vì. Nhìn qua những ngọn đồi sao cô nhớ anh da diết. Nó nhớ có lần anh kể với cô về những chuyến công tác ở vùng xa xôi của Lai Châu. Nơi mà những cánh rừng bạt ngàn che phủ, nơi mà xe cộ và giao thông còn khó khăn, tác động của cong người lên thiên nhiên không nhiều. Thậm chí nhìn vào chiếc xe cô cũng nhớ những ngày anh chở cô đi vòng vòng quanh Hà Nội ăn hết món này đến món kia. Cảm giác nhớ anh là cảm giác mà cô thấy ghét nhất. Bởi vì nó rất hay hiện diện. Mỗi lần nó về thì lại làm nước mắt cô rơi.

Vân tiếc cho mối tình ấy. Mối tình thật đẹp – với cô là thế. Một mối tình đơn sơ bình dị với những bông hoa hồng nhỏ xinh cuốn trong tờ giấy báo. Với những ngọn nến xếp nhẹ nhàng theo trái tim khi anh xin lỗi cô trên một góc sân thượng nào đó. Là những buổi cà phê, dạo phố, hay đơn giản chỉ là ngồi trà đá vỉa hè, nhấm nháp chút gì đó ở Hồ Tây, và thậm chí là cả rượu nữa. Cô yêu anh không lý do. Yêu anh đơn giản chỉ là thích được nhìn thấy khuôn mặt anh. Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt ấy là cô đã vui và hạnh phúc lắm rồi. Cô không cần phải đến những nơi thật xa xỉ, thật đắt tiền. Hạnh phúc với cô đơn giản được ngồi sau xe anh, vòng tay ôm thật chặt, hay được úp bàn tay bé nhỏ trong bàn tay anh, hoặc được áp đầu vào ngực anh. Nhiều lúc cô cứ thắc mắc liệu ở bên cô anh có vui không. Cô còn nhớ đã từng thấy ảnh hồi sinh viên của anh. Những bức ảnh nghịch ngợm nhưng đượm những tiếng cười vui. Đôi mắt anh cười, đôi môi anh cười mới tuyệt vời làm sao. Cô cũng nhớ thỉnh thoảng cô và anh cùng xem một chương trình hay một bộ phim hài nào đó và cả hai cùng cười. Ừ, đó là hạnh phúc. Là một khoảng thời gian đẹp nhất trong ký ức của cô. Người ta nói đúng, có lẽ tình đẹp nhất khi còn dang dở.

Giờ đây khi đến với vùng đất này, tâm hồn Vân đã dần dịu lại. Tuy là vẫn nhớ anh rất nhiều, tuy là trong cô vẫn còn nhen nhóm một hy vọng vô hình nào đó, nhưng cô đã biết sống vì bản thân mình nhiều hơn. Những em nhỏ ở đây thật tuyệt, người dân ở đây thật tuyệt. Cuộc sống cứ bình lặng trôi đi và cô đang hài lòng với điều đó. Ở nơi đây người ta không vụ lợi, không bon chen và hầu như không có dối trá. Người ta thật như cái lòng của núi rừng ấy.

Hôm qua mẹ lại gọi điện lên cho Vân. Mẹ bảo với cô ở nhà mọi thứ vẫn ổn. Thằng cháu một tuổi rưỡi đã chạy đi và nói được nhiều lắm rồi. Bố mẹ cũng khỏe và dạo này còn tham gia một số câu lạc bộ ở xã nữa. Mẹ định nói thêm về việc chồng con của Vân nhưng chắc mẹ nhận thấy được nỗi buồn trong lòng con gái nên thôi. Vân chủ động nói luôn: "Hay là con ở trên này kiếm một anh trai bản về làm rể của mẹ nhé". Nói rồi hai mẹ con cùng cười. Mẹ lại dặn dò, nhắc nhở cô này nọ. Người mẹ nào cũng thật tuyệt vời. Vân chợt nghĩ.

Mẹ cô vất vả từ khi còn nhỏ. Lớn lên gia đình lại cũng không phải có điều kiện. Mẹ lấy bố, hai người nghèo nhập thành một gia đình nhỏ. Vân cũng nhớ rất rõ những kỷ niệm về mẹ. Mẹ đã vất vả để nuôi lớn hai anh em cô như thế nào. Nhớ cả những ngày cả nhà hết gạo, bố mẹ phải trộn cơm với sắn, với ngô để ăn qua ngày. Hai anh em Vân cứ thế lớn lên, sống cũng vất vưởng như cỏ dại ở vùng quê nghèo ven thành phố ấy. Hôm nào có nấu cơm với sắn với ngô là hai anh em cô lại ăn rất ngon. Vì là trẻ con mà. Với anh em cô thì cơm trộn sắn, trộn ngô thật lạ miệng. Nó giống như thứ quà xa xỉ mà hai đứa thèm khát từ nhà hàng xóm. Chắc lúc đó bố mẹ phải ngậm ngùi và thương con như nào khi mà hai đứa cứ tranh nhau ăn ngô, ăn sắn và không thèm ăn cơm. Ngốc thật. Vân bật cười. Cơn gió nhẹ thổi qua làm vài sợi tóc mai bay bay.

Tóc mẹ giờ chắc cũng đã bạc nhiều. Nhớ những ngày mẹ lấm tấm mồ hôi trên vai là gánh lúa nặng giữa trưa hè đổ lửa. Nhớ cả những lần mẹ gạt cơm lại và nhường

Đến trang:

 

Bạn đang doc truyen hay tại wapsite giaitrihomnay.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Truyện ngắn tình yêu
Truyện cổ tích Việt Nam
Truyện cổ Trung Quốc (tây du kí,hồng lô mộng,thủy hử.v..v)

XtGem Forum catalog