/>
Liền chạy men theo tiếng hát. Ðến nơi, thấy lão tiều đang hái củi, Hầu vương bước tới thi lễ và cung kính thưa:
- Dệ tử đến ra mắt, có điều chi thất lễ xin thần tiên lượng thứ !
Lão tiều vội bỏ búa, nói:
- Chao ôi ! Ông lầm rồi, tôi vốn người nghèo khổ, làm nghề hái củi đổi gạo nuôi thân, có đâu được bậc phi thường ấy !
Hầu vương ngơ-ngác nói:
- Lạ thật, người không phải thần tiên, sao nói chuyện thần tiên lưu loát vậy ?
Tiều phu phì cười, hỏi:
- Tôi nói chuyện thần tiên bao giờ ?
Hầu vương nói:
- Tiếng ca vừa rồi, tôi có nghe ông hát:
Gặp Tiên thỏ thẻ đôi lời
Ðâu nơi Cực lạc đâu nơi Huỳnh đình
Rõ ràng tiều ông là tiên vậy !
Tiều lão cười, đáp:
- Tôi không giấu gì ông, bài ca ấy của Tiên ông dạy tôi để hát cho khuây khỏa trong giờ mệt nhọc, không ngờ lọt đến tai ông, chắc tôi phải chịu lời khiển trách !
Hầu vương hỏi tiếp:
- Vậy thì Tiên ở đâu, xin tiều lão chỉ hộ cho.
Tiều phu nói:
- Tiên ông hiện ở tại xóm tôi. Cáeh đây không xa mấy, có một dãy núi tên là Linh Ðài phương thốn sơn, trong có động Tà Nguyệt Tam Tinh, Tiên ông hiệu là " Cu Bồ Ðề Tổ Sư ", ở đấy thu nhận đồ đệ rất nhiều, song các đồ đệ bị đuổi cũng không ít, hiện nay chỉ còn ước độ ba bốn mươi. Ông muốn đến đó phải theo đường nhỏ qua hướng Nam, chừng bảy tám dậm, là tới động.
Hầu vương nhìn ông tiều năn nỉ:
- Ðường đi đến động ngoằn ngoèo dễ lộn, mong ông thương đến, dẫn tôi cùng đi về xóm, tôi xin hậu tạ.
Tiều lão lắc đầu đáp:
- Giúp ông tôi không nệ công lao, ngặt vì tôi còn cha mẹ già, sớm chiều lo phụng dưỡng, phải ở lại hái củi đổi gạo, không tiện làm vừa lòng ông !
Nghe lão tiều than, Hầu vương cảm động, đành phải bái biệt ra đi.
Núi rừng thăm thẳm, đá cao chồng chất, chông gai hiểm trở. Hầu vương vốn quen miền sơn dã, đi riết một hồi bảy tám dậm, quả thấy một động lớn, cửa đóng kín không có bóng người thấp thoáng. Trước đó, một bia đá lớn đề mấy chữ " Linh Ðài phương thốn sơn Tà Nguyệt tam tinh động "
Hầu vương hớn hở, nhảy nhót tung tăng. Nhìn thấy vườn đào xum trái, liền phóc lên hái mấy quả ăn đở lòng.
Giây lát có tiếng động. Một đồng-tử bước ra hỏi:
- Ai cả gan dám vào đây ăn vụng đào ?
Hầu vương vội vã nhảy xuống nói:
- Tôi từ xa tìm đến đây học đạo, không phải kẻ tộm đào, xin tôn huynh hiễu cho.
Ðồng-tử nghi ngờ Hầu vương, nói:
- Anh thật lòng đến đây, tìm sư học đạo sao ?
Hầu vương thưa:
- Ðường xa ngàn dặm, không ngại gian lao, ngày đêm lặn lội, tôi chỉ mong được làm đệ tử nơi nầy.
Ðồng tử nhìn tướng mạo Hầu vương, mỉm cười, nói:
- Sư phụ vừa thức dậy, sửa soạn giảng kinh, dạy tôi ra rước người tu niệm, có lẽ anh đây là phải ?
Hầu vương mừng thầm, reo lên:
- Tiên ông quả là bậc tiên tri, xin tôn huynh đừng ngần ngại. Chính là tôi vậy.
Ðông tử gật đầu bảo:
- Ngươi cùng tôi vào ra mắt sư phụ.
Hầu vương tươi cười, nhí nhảnh theo đồng tử vào động, nhìn thấy quang cảnh uy nghiêm, nào cung châu, điện ngọc, nào phòng đọc sách, nào chổ giảng kinh, đâu đó trang hoàng rực rở. Thẳng đến trước Ngọc đài, thấy Bồ Ðề Tổ Sư ngồi trên ghế cao, bên dưới đệ tử đứng hầu hơn ba chục.
Hầu vương bước đến sụp lạy lia lịa, và thưa:
- Tiện nhân mộ đạo đến đây, xin ra mắt thầy.
Tổ Sư hỏi:
- Ngươi tên họ là chi ? Từ đâu đến ?
Hầu vương thưa:
- Tôi ở Ðông Thắng Thần Châu, núi Hoa Quả, động Thủy Liêm.
Tổ Sư nạt lớn:
- Kẻ ăn nói trớ trêu, tu hành sao được